Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

chuyện vui khi tán gái

Do là phận xe ôm, nên phải chạy khắp nước kiếm khách, cũng từ đó mình gặp Chị. 

Lúc checkin chị có nụ cười rất tươi, mình cũng chỉ biết ngắm - nghĩ phận bèo nước có bao giờ quen được đâu?

- Em đi đâu mà không mang hành lý zậy? - tiếng con gái miền Nam yêu thế

Giật mình xấu trai nhà nghèo cũng có người bắt chuyện ư? Cũng có thể tại mình xe ôm nên dễ động lòng thương chăng?

- Dạ, em vào làm xe ôm nên đồ chỉ có bấy nhiêu thôi. Chị đi đâu mà tay xách nách mang vậy? Anh nhà đâu mà để chị xách nặng dữ?

- Chị cười (yêu thế). Chị đi ra HN training cho học viên mới. Anh nhà thì ở nhà chứ.

- Chị ra lâu không? Nếu cần xe ôm kêu em nhé. Em lấy rẻ.

- Xe ôm gì chứ? Trai bắc vui dữ ta? Ra ngoài đó chị có xe cơ quan rồi!

- Dạ! lý do mà em không có tiền mua đồ đó chị, ai cũng từ chối à..

- Ha ha.

Cuộc nói chuyện diễn ra chóng vánh vì mình check in trước. 

- Em đi nhé. Mình chào chị.







Đù má ông trời! thương người không thương cho trót. Không được ngồi cạnh chị mặc dù chuyến bay ít khách? Bên cạnh mình là môt chú cao to trắng mà không hôi....

Ngủ một giấc bị đánh thức dậy bởi thằng tiếp viên yêu cầu dựng thẳng ghế... 

Lững thững ra sảnh vì không phải lấy hành lý, ngó nghiêng cùng không thấy chị đâu. Thôi trách phận bèo trôi....


Reng! Reng! Nokia 5s à 102 kêu. Hóa ra đồng nghiệp gọi. Gọi giờ này chỉ có 02 lý do: 1 đòi nợ hai là vay tiền... kết quả là phương án một

-Dạ em vừa mua ít quà trong này ra biếu mọi người nên hơi bí. Vài hôm nữa em gửi anh nhé.... Mình nói đại một lý do để khất nợ.

Xe bus giờ này chắc khó bắt. Thôi ra minibus đi cho sang vây.... 10' đợi ngó nghiêng mãi xe không chạy. bực quá! Xuống làm điếu thuốc.

Ơ chị kìa! Chạy lên lấy cái cặp laptop (nhưng đựng quần áo - vì làm gì có laptop...)..

-Chị đợi xe hả? 
-Ủa em hả? Chị đợi xe cơ quan đón. Em cũng đợi xe hả?
-Vâng, em đợi xe nhưng mà....để đi nhờ...
-Ha ha..

10' nữa qua mà không thấy xe chị đến đón. Chị gọi mới biết là bị tắc đường...

- Đi xe kia cho nhanh chị ơi, ngồi cũng thoải mái lắm. Mình chỉ ra mini bus đang 
đợi khách.
- Nhưng có đi qua chỗ xxxxx của chị không?
- Dạ không, nhưng đi xe ôm hay taxi cũng gần.
- Được.

Lên xe hai chị em ngồi cạnh nhau và do xe bé nên khoảìng cách cũng thu hẹp dần. Những lúc ổ gà hay ổ voi thì nguyên người chị nghiêng vào người mình...Điss bà nó thằng nhỏ nó lên... Chắc do mùi nước hoa của chị: thơm, nhẹ, sang. (Mình chả biết loại gì vì mình biết mỗi mùi nước hoa duy nhất là...mùi lăn nách rexona..)

- Chị ra lâu thế có đi đâu chơi không ạ?
- Có, chị đi Sapa hai ngày với nhỏ bạn vào cuối tuần này. Mấy hôm khác chị training muộn nên chắc đi quanh Hà Nội thôi.
- Khi nào cần xe ôm hay muốn đi đâu thì gọi em nhé....Em lấy rẻ. Mình cười ngây thơ (hy vọng xin số chị)
- Ok. Chị cũng ít biết Hà Nội lắm. Cho chị số của em để khi nào chị gọi
- Vâng..... 

Tạm biệt chị, mình xuống ở bến HQV trước. Quay về với kiếp xe ôm rong ruổi HN..

Từ hôm ấy, tối nào cũng mất 400VNĐ nhắn tin hỏi chị: "Hôm nay chị c/v chị ổn chứ"...

- "Em ơi Hà Nội có gì hay nhỉ?"
- "Bia hơi, đặc sản đó. Nhưng mà chị có uống đc không?"
- "Chị uống được"

Đệch, mình xin thề là mình đéo biết uống. 1 Cốc là đi rồi. Thôi đâm lao thì theo lao:

- "Tối hôm nào rảnh em dẫn chị đi nhé"
- "Ok"

Ra Cường hói HQV (đắt phết), hai chị em bắt đầu ngồi tỉ tê, chuyện trò.

- Chào mừng chị ra HN. Zô!

Mình uống 1/3 cốc, lạnh, hơi đắng. 

- Em ngộ ghê, đỏ mắt rồi kìa
- Dạ. Cứ ngồi cạnh gái xinh là thế...


1 Cốc, rồi cốc thứ 2. Ngà ngà say. Chị cũng biết nên tha cho mình. 

- Ra Hồ Tây ngắm... hồ đi chị?
- Em xỉn thế có đi được không?
- Thử rồi biết ạ.

Hôm nay lái xe phiêu, cảm giác con Dream của mình xịn như Jupiter...

- Mình dừng ngắm hồ nhé chị? Để gió thổi bớt men chứ không giờ ngồi cafe họ đuổi mất....


Dựng xe ở bờ hồ. Chị bảo xung quanh toàn đôi chị thấy kỳ kỳ. Mình nói em cũng ngại.... Nhưng chị em mình trong sáng, sợ gì!

- Ừm

Gió thổi lạnh ghê chị nói một mình. Vâng vì...gần hồ mà. Mình ngu ngơ trả lời.

Vì hơi men, vì hồ lạnh... vì cái gì đó mình không biết nhưng mình liều mình cầm tay chị!

- Hồi còn sống em cũng hay cầm tay bạn gái ngắm hồ...! Éc nhầm, hồi còn bé. Đù má bị líu lưỡi rồi....

- Ha ha. Chị cười rút tay lại. 

- Hồi đầu bạn gái em cũng rút tay lại như chị đó... mình liều cầm lại

- Chị em mình chứ đâu phải người yêu đâu.

- Người yêu thì không cầm tay đâu chị ạ. Giờ giới trẻ chỉ cầm tay khi là chị em thôi.

- Hi hi. Chị lại cười. Định rút lại nhưng tay ai khỏe người đó thắng. 

Đù má mới cầm tay mà thằng nhỏ đã lên. Đéo hiểu? Được một lúc mình vòng qua phía sau, chuyển tư thế ra ôm chị từ phía sau.

- Để em che gió cho! trời lạnh 
- Che thì phải đứng phía hồ chứ. Đứng thế này chị che gió cho em thì phải?

Ngượng!!!!!

Mình viết lại những kỷ niệm đã xảy ra thôi, không phải truyện nên vì thế cũng chả có chia phần. Nó là những hồi ức mà mình muốn viết ra để chia sẻ. Tiếp:

Khi thằng nhỏ chạm vào người chị thì cũng là lúc cảm giác kích thích sung sướng đây bức bí chạy trong người. Kích thích vì mùi hương của chị, bức bí là bị quần và lưng chị áp vào....

Chị lặng im không nói gì.

Lấy can đảm tôi cúi người hôn vào vai chị. Ơn trời! chị mặc váy cộc tay nên tôi có thể cảm nhận được làn da, mùi hương và phản ứng của chị khi bị kích thích. Phần da tay chị nổi từng đợt gai ốc, càng ngày da càng thắt lại...

-Em nghĩ chị là người dễ dãi thế à? chị ngửa đầu tựa vào ngực tôi hỏi. Có lẽ mắt chị đang nhắm.

Câu hỏi rất khó. Tôi biết mình trả lời kiểu gì cũng sai. Không ư thế thì chị và mình đang làm gì? Có ư có ngu mới nói như vậy. Không qua cửa này đừng hòng đi tiếp. Tôi tự nhủ.

-Là em dễ dãi... tôi nói ngu ngơ - đúng thật là tôi cũng chả biết nói gì nữa.

Chị im lặng không nói gì. Tôi càng ôm chị chặt. Thay vì cầm tay chị thì hai tay tôi đang đặt trên eo chị. Eo chị hơi có mỡ nhưng rất mịn và trơn. Xoa xoa hai cái thì chị đẩy người lách ra.....

Tôi lấy sức giữ chị lại và lấy tốc độ nhanh nhất có thể đặt lên môi chị một nụ hôn. Chỉ đủ môi chạm môi. Ý định luồn lưỡi sang bị chị chặn ngay từ trong trứng nước.... chị lấy sức lách khỏi người tôi.

Tôi không dám giữ chị lại nữa. Chị đứng sang bên cạnh vẫn nhìn hồ. Nhưng im lặng không nói. Một lúc sau tôi phá tan sự im lặng, nói:

- Em xin lỗi. Biết chị giận nhưng vẫn......liều. Vì em nếu em không tận dụng thì sẽ hối hận. Chắc cả đời không có lần thứ hai. Chị giận, nhưng hy vọng chỉ giận 3 ngày thôi nhé. Vì ngày thứ 4 chị về, em muốn đưa chị ra sân bay.

Trời tối nhưng tôi vẫn để ý thấy chị thoáng mỉm cười. 

-Thôi chị phải về, mai chị còn làm sớm! Chị nói tránh sáng việc khác. 

-Vâng....

Lấy xe và đưa chị về khách sạn, trên đường đi là cả khoảng thời gian im lặng của cả hai.

-Chúc chị ngủ ngon. Mai hết giận thì em gọi chị nhé. Tôi gian manh ăn bớt thời gian giận và lấy lý do gọi điện cho chị thôi chứ làm sao biết lúc nào chị hết giận.

-Bye em. Chị mặt lạnh trả lời. 


Đi về mà lòng đầy ngổn ngang vì đếch biết ý chị như thế nào..... Đàn bà nhiều lúc khó đoán vl...
Mình làm bên du lịch - cũng có thể gọi là xe ôm vì theo khách đi cả nước... thu nhập ít nhưng mà đi nhiều! Thôi không lan man, viết tiếp nhân lúc nhớ về chị:

Sáng ngày hôm sau,

- Alo chị ạ!
- Em hả?
- Dạ Vâng! Hôm qua giận em chắc ngủ ngon lắm nhỉ? hihi..
- Ừ giận... chị kéo dài chữ giận, giọng đanh lên

Bỏ mẹ 
- May quá, chỉ những ai yêu nhau họ mới giận. Chị đã giận em chứng tỏ là.....
- Miệng lưỡi! Gọi chị có chuyện gì?
- Dạ, em định mời chị đi cafe nghe nhạc tối nay ạ. Chị cũng sắp về rồi mà?
- Để chị tính. 
- Vâng! Báo cho em biết trước 12h đêm nhé. Lúc đó....quán đóng cửa rồi em lại mất công hát cho chị nghe.
- Hihi, rồi. Bye em hén.
- Tút tút tút

Phù. Tôi nhảy lên vì chị không để ý chuyện tối qua. Nhưng mà đm, đi cafe ít cũng phải hơn lít. Chị mà gọi sớm tức là sẽ đi ăn tối. Ít cũng phải 3 lít, khả năng đi nhà nghỉ nếu son thì trong túi phải có 4 lít. Kiếm đâu 2 lít nữa giờ? Hức....

- "Alo, con trai hả? Lát vứt bố vài trăm"? Tôi gọi cho thằng bạn.
- "Xịt lô tối qua... biến"
- "Chó". 

Con bà nó đen quá, hôn được chị thì thằng bạn xịt lô... Đúng là mình đỏ tình thì bạn đen bạc. Nhanh thì tuần nữa mới có lương, bí quá.

Kính koong.... SMS đến:

"Tối nay đi ăn rồi cafe nhé. Nhỏ bạn hôm nay bận không đi cùng chị được"

Run run run vì thiếu tiền

"Vâng ạ, chị thích ăn gì?". Liều thôi, xe đến ắt có đường đi.

"Hà Nội có gì ngon em nhỉ?"

"Em ạ, em là đặc sản". Tôi trả lời như bao lần....

"Món khác cơ, em thì để cho bạn gái em".

"Dạ, bọn yêu nhau hay đi ăn ốc ở trường Ams, chắc chị chưa ăn ốc ở HN bao giờ nhỉ?"

"Mình qua đó làm chi, ngại chết"

"Mình qua xem bọn nó làm những gì! Em đùa thôi, ở đó đông và ngon"

Thú thật là tôi nói bừa thôi chứ biết đếch gì ốc nào ngon hay không đâu, vì nghĩ quán đó gần Hồ, Gần mấy quán cafe tối tối.....

"Ok, 7h gặp nhau nhé. Chị mời ăn, em mời cafe nhé".

"Quan trọng gì đâu chị.. Ok"

Hơ hơ, xấu trai trời thương, nhà nghèo gặp bụt. Đi mua mấy gói dàu gội xịn cho thơm đầu nào.


Tối, đến giờ hẹn. Đợi chị trước cửa khách sạn mà lòng vui phơi phới, vừa huýt sáo vừa rung đùi. Thi thoảng ngó nghiêng tia mấy em váy ngắn tay ga.

Chị mặc váy liền, tay cộc, kẻ caro. Lúc nhìn vào ngực thì thấy chữ Mango.Vẫn mùi nước hoa đó. Hình như nước hoa này có trộn viagra, thằng nhỏ bị thành thằng to.

Mấy lần phanh gấp ngực chị chạm nhẹ vào lưng mà thấy phê thật. Cái cảm giác mềm mềm, lún lún cứ ăn sâu vào não...kết hợp với mùi nước hoa kia thật là... Môi lần phanh là chị cố gắng nhích ra nhưng chị càng làm thế kiến lúc phanh chị lại lao vào nhanh và mạnh hơn .

--

Ăn ốc chẳng có gì chú ý ngoài việc hai lần tôi thấy áo ngực chị màu tím than khi chị cúi xuống...

--

Ít đi cafe nhạc nên tôi dẫn chị vào cafe 2xx Tô Hiệu - quán này nghe đồn thế chứ tôi cũng không chắc. Chọn chỗ nào vắng và tối nhất tôi ngồi xuống.

- Cho 1 nâu đá và....

- Sữa chua đánh đá - chị nói.

Ngồi ngoài sân nhưng thi thoảng vẫn nghe tiếng nhạc từ trong nhà khiến thời gian trôi đi thật nhanh. Tôi và chị nói đủ thứ chuyện. 

- Em với chị chơi trò này đi

- Trò gì?

- Bí mật, nhưng ai thua thì phạt nặng. Em thua sẽ tặng chị một set mỹ phẩm. Chị thua thì sẽ phải đáp ứng yêu cầu của em.

- Yêu cầu không quá đáng chứ?

- Vâng, trong sáng...

- OK. Nhưng chơi gì?

- Hỏi thật đáp thật. Ai nói dối là con cún. Ai không trả lời là thua.

- Ok, chuyện nhỏ.

He he, bẫy đã đặt xong địch đang chuẩn bị dẫm vào.

- Nhường con gái. Chị hỏi đi. Mỗi người một câu nhé.

- Em có người yêu chưa? 

- Em vừa chia tay, giờ không có". Kinh nghiệm là đừng bao giờ nói mình chưa bao giờ có.

- Cuộc sống chị hạnh phúc chứ?

- Lúc buồn, lúc vui. Nhưng vui nhiều hơn buồn

- Em có mấy anh chị em?

Sao con gái thích hỏi về thông tin đời tư cá nhân nhỉ? Tôi thấy ai quen tình cờ hay trên mạng đều hỏi mấy thứ này

- 2 ạ, em là cả. Con một đứa em vừa ra trường

- Tối qua chị giận em không?

- Hơi hơi, giờ hết rồi

- Em người gốc HN hả, bố mẹ còn đi làm không?

- Dạ em quê ở xxx, bố mẹ em nghỉ hưu rồi

-....

-....

Thấy hỏi đi hỏi lại nhiều, tôi nghĩ đến lúc rồi...

- Câu này chị thua này, trò chơi sẽ kết thúc.

- Thử xem.

- Số đo vòng 3 của chị?

- Gì zậy, em hỏi lạ ghê

- Đó em thắng rồi, ha ha.

- 87 chị nói với giọng đầy khiêu khích.

- Ặc. Vâng chị giỏi, đợi đó.

- Thu nhập em bao nhiêu?

- 6tr/tháng. Ngại gì không dám nói, cố gắng tỏ ra giàu với người khác giới là ngu ngốc tôi nghĩ vậy

- Đồ lót chị màu gì? - tôi học đâu đó câu hỏi này trên mạng

- Không chơi nữa, em ăn gian. Toàn hỏi câu nhạy cảm.

- Thua nhé? Nói đại một màu có sao đâu mà ha ha. Mục đích của tôi không phải biết màu mà.....là kéo gần khoảng cách và đưa đẩy câu chuyện

Chị suy nghĩ một lúc, có lẽ đấu tranh

- Trên màu tím than, dưới màu đỏ. Sao nào, đố em phân biệt được thật giả.

- Chị đểu!

- Em có đang cưa cô bé nào không?

- Một bé cùng công ty, nhưng chưa đổ. Chị dại quá, hỏi toàn mấy câu này... mà cũng có lẽ con gái không có nhiều chủ tâm như con trai.

- Chị thích hôn không?

- Ai chả thích, hỏi dốt

- Chị thích chuyện đó không?

- Chuyên gì? chị hỏi đầy ẩn ý.

- Chị thích...làm chuyện đó không?

- Chuyện gì? chị ép tôi 

- Quan hệ nam nữ. Tôi sợ gì không dám nói.

- Đó là nhu cầu, không phải sở thích.

Có lẽ do chủ để được chuyển mà chị không để ý hỏi tôi hoặc có thể chị thích nghe tôi hỏi...

- Chị thích được hôn ở môi không?

- Hỏi rồi mà? 

- Chị học sinh vật lớp 9 chưa? Đâu chỉ có môi đó...

- Đồ quỷ. Tùy lúc...

- Rậm rạp hay trơn bóng?

- À..Tỉa bớt. Chị thông minh thật biết tôi hỏi gì

- Lần gần đây nhất chị quan hệ là khi nào...

- Chuyện này cá nhân quá, chị không trả lời. Cho em thắng.

- Ha ha, em biết mà. 

- Yêu cầu của em là gì?

- Tối mai đi cùng em, em dẫn chị ra Mỹ đình ngắm người...

- Chuyện nhỏ...Ok

Quả thật nói mấy chuyện kia với chị khiến tôi kích thích kinh khủng, từ gần 20 phút hỏi đáp mà lúc nào cũng cứng. Vào nhà vệ sinh tè hai lần mà mãi mới tè đúng bồn...

Đưa chị về mà lòng đấy xốn sao. 

---

"Chúc chị ngủ ngon"

"Đồ quỷ, hỏi toàn chuyện đâu đâu..."

"Lớn cả rồi mà, với lại em muốn thắng để mai gặp chị"

"Gặp ai em cũng hỏi vậy à"

"Không, với chị em mới dám thật thà thế...."

"Thôi ngủ đi, chị mệt rồi. Bye em"

"Muah, :*. Bye chị"
---

Đêm hôm đó tôi quay tay...








Em hãy tả người ông của em”, anh viết dài lắm quên không nhớ hết, chỉ nhớ đoạn này ” Nhà em có nuôi một ông già, tên ông là ông nội. Mỗi sáng sớm, ông đi ra sân ngáp 3 cái rồi lại đi vào trùm chăn ngủ tiếp…”

Rồi tả cô giáo em ” Cô giáo của em có đôi mắt hơi lồi một tí vì cô luôn phải thức đêm soạn giáo án cho chúng em. Ngón tay cô sần sùi vì phải cầm phấn viết bảng. Giờ tuy đã xa cô nhưng tụi em luôn nhớ tới lời cô hay nói trước lớp “Chúng mày là một lũ ngu lâu khó đào tạo…”

Nàng kể, hồi mới yêu anh, em ấn tượng mãi với câu chuyện anh kể cái hôm đến phòng anh nấu chè bưởi í. À, chuyện chị thỏ bông đúng không? Anh hỏi em " Em nghe xong chuyện này rồi dự đoán xem cuối cùng thỏ bông sinh con màu gì nhé, em dạ vâng ngoan ngoãn.


"Chị Thỏ Bông, có chồng là anh Thỏ Bông... Một hôm chị mải mê đi hái quả nên lạc trong rừng. Đi mãi, chị thấy có ánh đèn xa xa, thì ra đó là nhà của anh Thỏ Đen... Chị hỏi xem đường về nhà mình thì anh Thỏ Đen đáp lại: "Muốn biết , hãy ở lại đây đêm nay"... tèng teng. "Chị Thỏ Bông đành tặc lưỡi ở lại nhà anh Thỏ Đen vì trời cũng đã khuya lắm rồi. 


Hôm sau chị lên đường và tiếp tục bị lạc. Đêm xuống, chị lại đến nhà anh Thỏ Nâu, anh thỏ nâu thủng thẳng " Muốn biết đường về nhà thì hãy ở lại đây đêm nay". Chị lại tặc lưỡi ở lại. Rồi hôm sau nữa, chị lại lạc đến nhà anh Thỏ Xám. Anh Thỏ Xám trả lời sau khi chị hỏi đường về nhà mình: "Muốn biết, hãy ở lại đây đêm nay". Chị thỏ nâu lăn tăn một lúc rồi cũng tặc lưỡi...


Ba lần, chị Thỏ Bông cũng vì bất đắc dĩ mà phải ở lại. Hôm sau, theo đường anh Thỏ Xám chỉ, chị cũng về đến nhà và gặp Thỏ Bông chồng mình đang đánh răng. Mấy ngày sau, chị thấy cơ thể mình khang khác và chị biết mình đã có mang...


Rồi anh quay sang hỏi em " Thế em có muốn biết cuối cùng thỏ bông sinh con màu gì ko?" Em ngồi đoán mãi ko ra, bèn gật gật đầu, anh nói đi. Anh tỉnh bơ " Muốn biết hãy ở lại đây đêm nay!" Ối trời, em bò lăn ra cười ngặt nghẽo. Anh thâm thật, hi hi...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét